Ở chung với nhau hơn 2 tháng, nhưng năn nỉ lắm mới có một bức hình chung của hai chị em (Chỉ không chịu chụp hình, nên phải kéo thêm một bạn nữa, huhu).
Nhớ cái thời mình mới qua Philippines, được biết ở chung phòng với một chị hơn mình 4 tuổi, cũng lo lắm. Do tính mình, hơi hậu đậu, lại hay quên trước quên sau nên sợ sẽ phiền. Nhưng mà trước ngày bay, cần chuẩn bị những gì, nên mang theo gì, cẩn thận di chuyển như thế nào, đều là chị dặn mình. Mình là con đầu, nên lúc nào cũng "ước" "được" có anh, có chị, chỉ để bản thân có cảm giác được nuông chiều một chút, được bảo vệ chở che một chút.
2 tháng không phải là thời gian quá dài, nhưng cũng không phải ngắn, đủ tạo ra những kỷ niệm. Có hôm mình bị sốt, vì không nghe lời mà ăn gà quá nhiều (mình bị amidan level không nhẹ), chị miệng thì càm ràm, nhưng lại là người đi nấu từng chén cháo, thức cả đêm canh con nhỏ đã đỡ sốt chưa dù ngày mai chị vẫn phải đi làm.
Hôm nay chị bay. Bay về Việt Nam. Bay để thực hiện những mục tiêu quan trọng của mình.
Cũng sẽ không còn những tối, 2 chị em ngồi trên sân thượng, ngắm sao, kể cho nhau nghe những dự định...
Cũng sẽ không còn tiếng la của một bà chị bị con nhỏ chung phòng trêu đến phát cáu...
Cũng sẽ không còn những tiếng cười khi 2 chị em cùng xem một clip hài...
Cũng sẽ không còn được nghe tiếng càm ràm của chị khi chị đang trong trận game mà con bé muốn nói chuyện phím...
Cũng chẳng còn cái ánh nhìn khi con nhỏ biếng ăn...
Ai rồi cũng sẽ có những khoảng trời của riêng mình.
Không ai có thể ở bên cạnh mình mãi mãi.
Tất cả đều là những kỷ niệm đẹp.
Gửi đến chị những lời chúc tốt đẹp nhất... Chị của em!
Sẽ nhớ chị rất nhiều <3 <3 <3
--- Bầu trời Cebu sao nay buồn quá ---