Tôi thường đi làm xa và chỉ cuối tuần mới về nhà. Mấy ngày nghỉ đi ăn sáng tôi chỉ thích đến quán bánh mướt bà Thanh. Một quán nhỏ tại thị trấn Diễn Châu -Nghệ An.
Bà Thanh chủ quán là người đàn bà với khuôn mặt khắc khổ nhưng hiền hậu, sẵn sàng cho tôi nợ tiền ăn (khoảng 15 -20k một suất) mỗi khi tôi quên mang. Bà tráng bánh mướt bằng 2 nồi bốc khói nghi ngút. Làm luôn tay không nghỉ nhưng vẻ mặt luôn tươi cười. (Chắc do quán lúc nào cũng đông. Hihi).
Quán thì nhỏ, khách thì đông nên nếu đến muộn thì phải đợi để ăn sáng. Nhưng ai cũng kiên nhẫn đợi để thưởng thức món ăn dân dã nóng hổi. Đa phần là khách quen và cũng giống tôi, đều mê cái vị mềm mềm, ngon đến kì lạ của món bánh mướt quê này.
Một đĩa bánh mướt nóng hổi, ăn cùng xáo thì có xáo lòng, xáo bò. Nhưng để cảm nhận hết vị ngon của bánh hòa quện chút hành khô thì ăn cùng giò, chả chấm nước mắm. Kèm theo một đĩa rau nhót nữa thì tuyệt vời ông mặt trời luôn.
Có một ông khách Tây đang dừng chân tại Khách sạn Mường Thanh hai ngày liên tục qua ăn và khen với giọng lơ lớ: ngon, rẻ... Đấy khách nước ngoài còn khen huống chi mình. Hihi.
Mời