Loanh quanh thế nào mới trở lại quê nội sau 7 năm. Không nhác cũng chẳng lười vì chẳng còn ai níu giữ để mỗi hè về lại trở lại. Người ta nói chớp mắt là 10 năm có lẽ đúng.
—-
con đèo ngang vẫn vắt vẻo và lèo nghèo nối liền giữa ngoại và nội
—-
vẫn cái món bánh canh đặc chưng của quê. Cay đến chảy mũi. Chẳng hiểu nổi lam bằng bột mì sao ngon quá vậy.
6 tiếng ngồi xe chạm đất đúng 3 tiếng và lại ngắc ngư trên xe về nhà. Cảm giác như tàu tốc hành trở lại quá khứ sau 7 năm vắng bóng.