Gần 3 tháng ở nơi đất khách, con bé bắt đầu nhớ Sài Gòn.
Nhớ cảnh tấp nập ở Sài Gòn. Những con đường kẹt xe. Những cơn mưa vội vã đến và vội vã đi.
Người Sài Gòn dễ thương lắm. Chỉ cần một bạn khó khăn thì chắc chắn ở đâu đó, sẽ có người sẵn sàng dang tay giúp đỡ bạn.
Những ngày cuối tuần, con bé và cô em gái thường hay dạo vòng quanh Sài Gòn.
Ở phía sau bức ảnh, là nhà thờ Đức Bà, đối diện có công viên cà phê bệt. Hehe. Vì sao gọi là bệt, vì chỗ đó chúng tôi thường hay ngồi "bệt" xuống cùng nhau uống caffee, trò chuyện đủ mọi thứ trên đời.
Đêm Manila, tự nhiên nhớ Sài Gòn quá đỗi kỳ lạ :(