Chắc hẳn trong chúng ta không ai là không biết truyện "Tấm cám". Một câu chuyện cổ tích đi sâu vào tuổi thơ từng đứa trẻ. Truyện phản ánh ước vọng của người dân Việt Nam ta là: người hiền lành tốt bụng thì sẽ được hưởng hạnh phúc, còn kẻ ác phải bị trừng phạt. Tuy nhiên nếu đi sâu vào tình tiết câu chuyện, giả sử chúng ta phải đặt ra một câu hỏi: ai là người hiền nhất và ai là người ác nhất? Tôi nghĩ rằng chỉ có 1 người sắm luôn cả 2 vai đó: cô Tấm.
Cô Tấm là người hiền nhất thì ai ai cũng đều đồng ý. Nhưng nói cô Tấm là người ác nhất thì chắc sẽ nhiều người hoài nghi phản đối. Vậy tôi xin dẫn chứng về cái ác của cô Tấm nhé: cô ấy giết Cám là chị em máu mủ cùng cha khác mẹ, xẻ thịt, cắt đầu làm mắm gửi cho mẹ ghẻ ăn qua đó ngộ sát luôn bà ấy. Nếu mẹ con nhà Cám chỉ vì ghen tức mà năm lần bảy lượt sát hại Tấm thì là người ác rồi, tuy nhiên Tấm vẫn được chết toàn thây để đầu thai sống lại. Còn Tấm do lòng thù hận mà giết mẹ con Cám thì thế nào các bạn cũng đã biết. (Nếu ở thời đại này chắc bị quy vào tội giết người máu lạnh rồi).
Mình giả sử một cái kết khác: dù cô Tấm sau khi sống lại lần cuối đó, dù căm hận mẹ con cám đến tận xương tủy, nhưng với bản tính hiền hậu, nết na của mình, nghĩ đến tình máu mủ ruột rà và chỉ con 2 mẹ con đó là người thân trên đời nên không giết mẹ con Cám. Tuy nhiên do tội ác mẹ con Cám gây nên tâu với Vua chỉ xử phạt lưu đày và phải sống ăn năn cho những tội ác của mình. Đến khi họ thực sự hối lỗi thì cho về sống hp cùng mọi người. Giả sử truyên kết thúc được như vậy thì sẽ làm câu chuyện có hậu hơn không?
Thực ra,qua chuyện này, tôi đang muốn nói đến một bản chất tốt đẹp của người Việt Nam ta đó là sự Tha Thứ. Từ xa xưa, dù phải chịu bao nhiêu cuộc chiến tranh tan thương mà các kẻ thù như Trung Quốc, Pháp, Mỹ đến xâm lược nước ta. Chúng đã gây ra những hậu quả đau thương vẫn còn tồn tại đến ngày nay. Nhưng bây giờ chúng ta khép lại đau thương quá khứ, xây dựng đất nước phát triển và hơn hết là giang tay kết bạn với chính kẻ thù của mình. Để cho thế giới thấy đức tính cao đẹp của chúng ta. Chúng ta sẵn sàng tha thứ cho những tội lỗi nếu họ biết hối cải.
Qua chuyện này tôi cũng chỉ muốn nhắn nhủ mọi người rằng: Đừng để thù hận xâm chiếm chúng ta mà hãy luôn biết cách tha thứ với mọi người để tâm hồn mình luôn thoải mái, để cuộc sống tốt đẹp hơn.