Trở về từ chuyến đi, vào phòng cấp cứu ngay và nhập viện luôn 6 ngày...
Ham chơi đến nỗi nhập viện chuyền nước, trên đời này tôi mới thấy bản thân mình...:p
Có quá nhiều thứ để nhớ, quá nhiều ấn tượng, quá nhiều nước mắt...
Giờ chỉ đứng lâu một tí là cũng chóng mặt...
Cố gắng để type ra, để mình có thể bình tĩnh bình tâm sống bình thường, cả tuần rồi vẫn cứ ngẩn ngơ...Hôm ở Lukla đã muốn quay ngược trở lại núi rừng...
Nhớ dãy Himalayas...nhớ rừng thông, nhớ con suối chảy ào ào ngày đêm...nhớ dải ngân hà...nhớ cái lạnh tê tái...nỗi cô đơn chưa bao giờ cô đơn đến thế...Cô đơn kinh khủng khiếp không biết diễn tả thế nào...Nhớ sương mù...
Nhớ nhất là đôi mắt ấy...dáng người đứng hút thuốc ngước nhìn lên trời ở Gorakshep...
Đôi mắt của người đã đi qua nhiều mưa nắng, núi rừng....
Cái lặng im cùng nhau hút thuốc...
Một chuyến đi quá nhiều kỷ niệm, quá nhiều nước mắt...để biết mình yếu đuối...lần đầu đạt đến cái giới hạn của bản thân..:p