Hồi học lớp 8 hay 9, là mười ba tuổi nhỉ. Giờ nghỉ giữa các tiết học luôn náo động. Thầy lớp bên cạnh nghe lớp bên này ồn quá nên tính qua nhắc nhở, ngay lúc tôi đang đứng trên ghế phóng máy bay giấy. :p Thầy nhìn tôi quay đi và cười. Quay đi vì không muốn cô học trò sợ hãi hay mắc cỡ. Và cười. Nụ cười hiền dịu. Thấu hiểu. Như một người cha. Một người bạn.
Khi trek xuống từ Everest base camp, tới Panpoche ở 4000m, tôi gặp một traveler người Pháp. Anh cũng đang trek ngược về từ EBC. Chiều đó trời lạnh tê tái và sương mù xuống dần. Chúng tôi ngồi im lặng hút thuốc. Cả hai đều im lặng một hồi lâu. Cả hai đều muốn-nói-gì-đó sau hành trình quá dài và cô độc trên Himalayas.
Tôi bảo với anh rằng khi đến EBC rồi, tôi ngồi đó và không hiểu vì sao mình lại đến đây, tốn bao nhiêu tiền, thời gian, sức khoẻ, trải qua con đường nhọc nhằng nước mắt cô đơn này, để làm gì. Maybe it's none sense....I'm not sure...
Anh chỉ cười.
Nụ cười ấy.
Đôi mắt ấy.