Vẫn còn nhớ những người thồ hàng (porters), đi từng bước chậm rất chậm, thỉnh thoảng đưa tay kéo sợi dây để cắn mà lấy sức bước đi tiếp. Tôi lại nghĩ đến bản thân mình.
(Tôi đã cố gắng rất nhiều để hoàn thành chuyến đi).
Người ta thiếu thốn biết bao nhiêu...Ánh điện là dùng năng lượng mặt trời, tối om om. Nhà xây bằng đá thấp tè, phía trước là tường đá để chống gió, con suối chảy ngang qua...Tôi ghé vào uống tí sữa nak nóng rồi đi.
Mỗi ngày thồ 50, 60 kilo lên vùng cao cho mấy người thừa tiền và thời gian đi trek - như tôi.
Họ thiếu thốn, nhưng họ hạnh phúc.
Tôi nhìn lại thế giới tôi đang sống: quần quần áo áo bánh trái trà sữa ý tưởng trendy sang chảnh đủ thứ ảo tưởng abuse nhau...
Như trong cuốn "homos deus" í, kinh tế phát triển hơn chút, người ta có nhiều vật chất hơn chút, có lẽ đã giải quyết được rất nhiều khổ đau, mâu thuẫn của mình?! Chắc không?!! Có thật vậy không?!
Những con người ở nơi ấy đã rất cố gắng để lao động, kiếm sống: học tiếng Anh - có thể với một số người, việc học ngoại ngữ là đơn giản, nhưng với tôi thì không; làm dịch vụ thật tốt: từ cái dao, cái nĩa, gia đình ba mẹ con cái có vài người mà chia ra dọn dẹp, nấu ăn, giặt giũ, menu món ăn đa dạng và luôn nóng hổi; Họ luôn tất bật. Tôi để ý thấy họ lúc nào cũng luôn tay luôn chân: nấu cari, nấu soup, dọn nhà...nói chung luôn phải làm cái gì đó, dù tôi vào lúc sáng hay trưa hay tối.
Có lẽ tôi không thích để bản thân bận bịu quá sức như vậy, kiểu như ngày xưa Mẹ tôi vẫn vậy, thành ra thói quen, đến bây giờ vẫn đứng ngồi không yên, tay chân phải cứ khua suốt mới chịu :p
Tôi về lại. Ra viện rồi vẫn thấy ngẩn ngơ.
Thỉnh thoảng vẫn còn chóng mặt mà nằm nghỉ. Nhắm mắt lại là thấy mình bay ở Lukla, rồi thấy mình đang trek, buổi sáng nhìn ra cửa sổ là đỉnh núi ẩn hiện trong mây mù.
Lái xe đi trong cơn mưa dầm dề của mùa. Đường phố đông đúc, những toà nhà khách sạn chen chúc nhau...Vì sao tôi không thấy đủ? Tôi đang mải miết kiếm tìm điều gì?
Tiếng suối chảy lúc thì ào ào, lúc róc rách mà ngày nào tôi cũng đi qua, thật lạ ám ảnh. Cứ nghe mãi nghe mãi trong đầu...