Khi bộ phim này vừa ra rạp xuất chiếu đầu tiên tôi đã tự nói rằng còn 1 việc trước 25 tuổi mình chưa làm là" đi xem phim 1 mình" và tôi đã muốn chọn 1 bộ phim thật hay và ý nghĩa để xem. Sau đó đọc review và nghe kể lại từ những người đi xem trước đó tôi đã hiểu nó sẽ rất xúc động đấy, và tâm tư tôi cũng lay động 1 chút hay là tôi sẽ đi xem với 1 người bạn nữa chắc sẽ đỡ hơn đi xem 1 mình sẽ nặng lòng với nó lắm........
Vậy là sau khi quyết định xong người ta sợ tôi lại thay đổi lịch hẹn nên phải đặt trước coi như là ép rồi hihi.
Cũng gần 1 tuần rồi mà rạp vẫn còn đông hơn tôi tưởng nhiều quá, chắc vì phim rất hay..........
1 ly nước, 1 bắp phômai cho " Những tháng năm rực rỡ"
Tôi không khuyên ai đi xem phim này hết vf tôi nghĩ mọi người chắc sẽ tự đi xem rồi cùng mang cảm nhận như tôi lúc này.
Tất cả những cảm xúc cứ ùa về.
Tôi đã 35 hay 40 đâu mà sao nhìn vào họ cũng cảm nhận được thanh xuân của tôi lại có lúc xa xôi đến thế.
Ngày xưa thời cấp 1 tôi cũng có một nhóm mà tôi cầm đầu lấy tên là " mộc lan" cũng hoạt động nhưng mấy đứa con nít ngốc nghếch ngày xưa, lên cấp hai thì lớn hơn mà lại không có tên cho nhóm nhưng cũng có vài đứa bạn mà đã trải qua một thời nông nổi dông dài với tôi. Có lẽ khoảng thời gian đó là lúc tôi nổi loạn nhiều nhất và cũng có những người bạn đồng hành cùng nhau lâu nhất, trốn học đi chơi, về nhà đứa này nấu ăn, sang nhà đứa kia làm báo tường, gọi điện tám với nhau cả tiếng đồng hồ qua điện thoại bàn rồi thì còn gửi yêu cầu bài hát tặng đứa bạn thân nữa....cũng tham gia theo tụi nó đi đánh nhau hay có lúc chạy vào can tụi nó.......Giờ thì mấy đứa bạn cấp 2 có đứa đi lấy chồng rồi, còn có đứa đi nước ngoài, có đứa cả gần chục năm rồi mà vẫn chưa gặp lại nó..............
Rồi thời cấp 3 của tôi thì vô cùng đẹp đẽ nhưng lại thấy ngắn ngủi quá vì lúc đó tôi cũng lo việc học để thi vào đại học nhiều hơn. Đến bây giờ thì những đứa tôi vẫn giữ liên lạc là những đứa bạn thời cấp 3 ấy, có thể nói là tôi đã tìm được những người tri kỉ của mình ở đây.
Hôm nay coi phim khóc thật nhiều vì thương vì nhớ một thời thanh xuân tươi đẹp đó, giờ mỗi người mỗi nơi, mỗi cuộc sống khác nhau. Tôi cũng chả dám đòi hỏi họ xuất hiện vào mỗi lúc tôi cần nữa, vì giờ thì tôi cũng thấy bản thân đủ mạnh mẽ để đối mặt và vượt qua được sóng gió rồi, chỉ cần tôi luôn biết là mỗi khi ngoảnh đầu nhìn lại chắc chắn họ sẽ luôn đứng đó để đợi tôi.......
Cám ơn thật nhiều nhé, cuộc sống này những sự gặp gỡ đó đều là định mệnh.
Thanh xuân của ai cũng tươi đẹp hết tôi tin chúng ta ai cũng đã từng và có lúc nhớ đến nó như một báu vật quý giá trong đời ^^